Hồi ký

Bệnh viện trong kỷ nguyên mới

Tiêu đề khá là thời thượng và câu view câu like đúng không?

Thực ra thì năm nào hắn cũng đưa cụ nhà mình đi viện để thay dây JJ, mỗi lần về là lại lên một bài viết bốc phét chuyện bệnh viện của năm đó. Năm nay thì mượn tạm khẩu hiệu đang khá phổ biến ngoài đời lẫn trên mạng để làm tiêu đề. Nhưng mà cũng xin phép đá một chút về chủ đề khẩu hiệu thì cụm từ “kỷ nguyên mới” hay “kỷ nghiên vươn mình” năm nay xuất hiện khá nhiều nơi trong bệnh viện mọi người ạ. Từ băng rôn chào mừng in rất ư màu mè cho tới tấm bảng điện tử chạy chữ dọc ngang. Đếm sơ sơ thì hắn thấy ít nhất có 4 tới 5 chỗ trong viện có cụm từ này. Nên nếu nói bài viết hôm nay vay mượn cả hình thức lẫn chút nội dung thì cũng chả sai đâu. Thôi lan man thế đủ rồi giờ vào chủ đề chính về bệnh viện.

Năm nay phim Xquang được trả trực tiếp về máy tính của phòng khám hoặc khoa điều trị, người bệnh không cần cầm theo cái tấm đen xì to đùng hình chữ nhật nữa. Năm trước thì hắn mới thấy áp dụng với kết quả thử máu thì năm nay việc chuyển file mềm này đã áp dụng tới xquang với siêu âm. Điều này vừa có ưu điểm là người bệnh không sợ rơi mất kết quả, nhưng nhược điểm người bệnh không thể ngó trước kết quả mà phải chờ bác sĩ trong phòng khám đọc cho. Tất nhiên vẫn có thể đọc lại kết quả khi về nhà nhưng ở một hình thức khác hắn sẽ nói ở phần tiếp theo.

Giờ đây khi người bệnh vừa nhập viện thì có ngay tài khoản gửi về zalo để theo dõi các chỉ số xét nghiệm, thông tin chụp chiếu và số giường với số phòng trên phần mềm của viện. Hắn thì cũng không quan tâm đến mục này cho lắm, nên chả thèm tải ứng dụng và cũng kệ luôn cái tên đăng nhập với mật khẩu. Nhưng như đã nói ở trên, ai có nhu cầu cầm kết quả về để đọc lại, hoặc đem đi nhờ người quen xem giúp thì giờ sẽ không cần bản cứng nữa mà sẽ có một bản mềm, hiển thị trên ứng dụng trên điện thoại để theo dõi về sau, kiểu kiểu bệnh án điện tử mà tivi vẫn đang quảng cáo mỗi khi thời sự ấy. Có lẽ người cao tuổi, không am hiểu về công nghệ sẽ không thích kiểu này cho lắm. Cứ bản cứng cầm về chắc sẽ quen hơn, hắn không biết viện có hỗ trợ in ra bản cứng cho người bệnh có nhu cầu không nữa? Hắn đoán có thể có, vì một vài trường hợp chuyển tuyến rất cần những kết quả này.

Không gian trong viện càng ngày càng bị thu hẹp do nhu cầu xây dựng mở rộng các phòng khám. Ngay thời điểm cụ nhà hắn nhập viện, các bác công nhân vẫn đang miệt mài chát xi măng, lắp khung và đặt gạch đỏ trong đoạn hành lang ra cổng thứ 2 của viện. Thành ra không gian trước đây thường làm chỗ xếp hàng lấy số buổi sáng bị hẹp đi một nửa. Âu cũng là xu thế thôi, các viện trong thành phố không thể mở rộng ra thêm, giới hạn về chiều cao trong nội đô cũng khiến ban giám đốc phải đau đầu nghĩ cách để có thêm diện tích phòng khám với phòng bệnh. Năm nay hắn thấy ở viện đã mở rộng thêm một khoa khám nhi theo yêu cầu và một Đơn vị Điện Quang và Can Thiệp Tim Mạch. Kết quả là không gian di chuyển dần bị hẹp lại, xẻ bớt để dành chỗ xây dựng công trình phục vụ lượng bệnh nhân mỗi ngày một tăng thêm. Dĩ nhiên vẫn có những điểm thoáng được cơi nới thêm làm không gian để người bệnh checkin và nghỉ ngơi trong lúc chờ kết quả. Như khu trang trí bản đồ Việt Nam có ghế ngồi nhìn rất nông thôn Bắc bộ, một cái piano bự được đặt giữa sảnh khám bệnh, lâu lâu lại có một bạn gái rất xinh ra đánh vài bài. Nhưng so với tổng thể toàn viện thì còn khá nhỏ và ít. Giá mà những bệnh viện đã đang để không hoặc trễ tiến độ nhanh nhanh được đưa vào hoạt động thì tốt biết mấy, lúc đó những bệnh viện mà hắn hay đưa cụ đi thăm khám chắc sẽ vắng và vãn chút bệnh nhân để có nhiều không gian xanh và rộng hơn. À quên viết tới đây rồi hắn mới chợt nhớ tới khu gửi xe, một vành đai vỉa hè bao quanh viện, năm nay đông và chật hơn rất nhiều. Mấy cậu bảo vệ làm việc ở đây mặt lúc nào cũng khó đăm đăm, cũng phải thôi ngày nóng thì nóng dã man mà ngày mưa thì mưa tầm tã, dịch chuyển với trông từng đấy xe mỗi ngày không điên đầu mới lạ. Thành ra là một người nhà bệnh nhân lâu năm hắn thấy cảm thông nhiều hơn là bực bội với những thái độ kiểu vậy tại những bệnh viện tuyến trên.

Biển báo hướng dẫn với chỉ lối năm nay được làm mới với màu xanh và màu đỏ nhưng vẫn hơi bé so với mắt của các cụ già. Chưa kể tới việc, nó treo tương đối cao trên các cột trụ và hành lang. Nếu là hắn được tham gia vào công tác thiết kế chắc sẽ cho nó to lên gấp 3 lần và treo thấp xuống ngang tầm mắt, sẽ phù hợp với độ tuổi của các bệnh nhân ngày một già đi với mắt thì mỗi năm một mờ thêm.

Vật giá trong viện năm này lại lên một tầng cao mới. Những năm trước thẻ cơm trong căng tin có thể có 20k, 30k thì năm này ngay khi rẽ vào khu ăn, một tấm bảng thật to trên có chữ cũng thật bự “chỉ từ 40k” 😥 đành cắn răng chi tiêu dù biết rằng số lượng chưa tương xứng lắm số tiền bỏ ra, chỉ có mỗi cái là gần và tiện cho người bệnh từ khoa xuống ăn thôi. Thành ra lúc nào không quá gấp, hắn thường đi bộ ra bên ngoài viện, hoặc đặt ship từ bên ngoài vào sẽ rẻ hơn và có nhiều lựa chọn phong phú.

Bệnh viện từ tháng 7 bắt đầu phát thuốc 2 tháng một lần. Việc này giúp người bệnh bớt phải đi lại nhất là trong những khi thời tiết cực đoan như quá nắng nóng hoặc lạnh buốt. Nhưng cũng bắt đầu tạo gánh nặng lên bệnh viện khi phải thay đổi kế hoạch mua sắm thuốc thang. Vì tới tháng 11, một hai loại thuốc trong đơn của cụ nhà hắn bắt đầu thiếu với hết, bệnh nhân phải tự túc. Trước đó khoảng tháng 9 thì lần đầu tiên trong sự nghiệp lấy thuốc bảo hiểm, trong đơn mang về có những loại xuất xứ từ “mẫu quốc“, một thứ chỉ được dùng cho bệnh nhân nội trú đang điều trị mà giờ đúng nghĩa được vét kho mang ra cho bệnh nhân ngoại trú. Chứng tỏ một điều, bệnh viện cũng đang phải gồng mình hết lực để đảm bảo cung cấp đúng và “tương đối đủ” thuốc cho bệnh nhân 2 tháng một lần. Hắn không hình dung được nếu mà được phát hẳn tối đa 3 tháng như trên báo nói hồi đầu tháng 7 thì các bệnh viện có đủ khả năng không nữa? Chịu chết không biết gì mà đoán mò, đành để thời gian trả lời, còn với cương vị một người nhà đưa người bệnh đi tái khám lấy thuốc, hắn thích như hiện giờ nhưng cũng mong thuốc được tái bổ sung để đủ hơn nữa.

Khoa vẫn quen cả mặt lẫn tên bệnh nhân và người nhà thì thuộc làu cả quy trình lẫn hướng dẫn. Nhưng vì là người bệnh tim và đã từng mổ bắc cầu động mạch vành, nên cụ nhà hắn phải thực hiện thủ tục nhiều thứ hơn các bệnh nhân khác. Rồi phải chờ buổi chiều các bác sĩ bên tim mạch sang hội chuẩn rồi mới được cho về, chờ ngày xếp lịch can thiệp tuần sau, cũng như tạm nghỉ thuốc chống đông từ 5 tới 7 ngày. Nói chung là mất 1 ngày khám, khoảng 6 ngày chờ và 3 ngày nằm viện để thay dây thông tiểu jj mỗi năm. Nói chung năm nay mọi thứ khá thuận lợi, chứ năm trước ngày đêm đầu tiên cụ nhà hắn sốt 39 40 độ, thế là phải ở lại 8 ngày trong đó, khá mệt mỏi và đầy lo âu. Năm nay trong khoa hắn thấy xuất hiện nhiều bác sĩ lạ mặt và trẻ măng hơn năm ngoái. Tất nhiên đội ngũ sinh viên các trường y năm 3 năm 4 vẫn rất hùng hậu, thực hiện những nhiệm vụ không tên của y tá và điều dưỡng.

Trong lúc ngồi chờ người nhà tỉnh thuốc mê ở khu phẫu thuật, hắn được nghe những câu chuyện của đội chăm người nhà tai nạn của khoa chấn thương sọ não phía dưới. Những mẩu chuyện vừa buồn vừa vui, vừa éo le mà vừa tốn ngân lượng. Từng ngày hóng đơn để đi nộp tiền, từng ngày hóng sự hồi phục, có người tháng có người vài tháng. Hầu hết đều là những tai nạn liên quan tới phần đầu nên cần rất nhiều thời gian để trở lại bình thường. Có chị A hỏi chị B, hôm qua tao thấy chồng mày cử động được tay rồi đấy, chị C thì nói hôm trước bắt đầu đấy bệnh nhân chảy nước mắt và ngờ ngờ nhận ra mặt người nhà. Mỗi người mỗi hoàn cảnh, nhưng tựu chung lại mỗi sáng mở mắt ra là những tờ giấy trên có ghi số tiền và thuốc dùng cho hôm đó, có người chuyển khoản, có người chạy xuống tầng dưới để nộp rồi lại chờ đợi để đưa cháo vào với nhận đồ ra. Hắn nghe loáng thoáng có nhà đã bay cả vài trăm rồi mà vẫn còn ở đó chưa biết ngày về. Nhiều lo âu nhưng cũng thật nhiều hy vọng cho một ngày mai tươi sáng, người bệnh sẽ khỏe lại và được rời viện về ngôi nhà thân quen.

Bảo hiểm 100% và những nhầm tưởng năm nào hắn cũng thấy có người nhà bệnh nhân thắc mắc khi đi thanh toán ra viện. Thường các thủ thuật công nghệ cao sẽ không được bảo hiểm chi trả, hoặc nếu có thì sẽ cực ít. Bảo hiểm cũng không bao quát hết mọi chi phí trong viện trừ khi bạn dắt lưng thêm một cái bảo hiểm nhân thọ. Nhưng nhiều người thật sự không biết, họ vẫn tưởng là khi bảo hiểm 95 với 100 phần trăm thì họ sẽ không phải hoặc sẽ chỉ chi trả cực ít. Thành ra năm nào hắn cũng thấy điều dưỡng phải giải thích, phải hỗ trợ và phải in ra toàn bộ chi phí để người nhà đem đi “Kiện” lên bộ y tế. Hắn cười và biết chẳng thể đến đâu, vì cái này đâu phải do bệnh viện, cũng chẳng phải do người nhà, mà chỉ do những thủ thuật với thiết bị y tế đó quá đắt và nằm ngoài khả năng chi trả của bảo hiểm mà thôi.

Mọi năm tầm này phòng bệnh vẫn mở điều hòa mà năm nay thời tiết lại chuyển mưa rét. Hắn nằm ngoài hành lang với đội người nhà đúng kiểu hứng gió đông vừa run vừa lạnh với những cơn mưa tạt ngang từ ban công vào. May rút kinh nghiệm từ năm trước, năm nay hắn mang một cái túi ngủ đi nên cũng đỡ phần nào. Nhưng vẫn không thể chống rét hoàn toàn, do cứ vài tiếng lại phải vào xem người bệnh với đưa đi vệ sinh, nên cứ ấm rồi lại lạnh, cứ lạnh rồi lại ấm. Nên về cơ bản, hôm cụ nhà hắn xuất viện thì hắn cũng lừ đừ và có chút dấu hiệu của cúm mùa 😪🥶🥵

Đôi dòng viết về bệnh viện trong kỷ nguyên mới!

Leave a Comment